Wednesday, September 23, 2015 - 14:10

Ngỡ như thời gian trôi đi, con và em lớn dần lên, hiểu biết hơn thì bố sẽ đổi khác.

Nhưng không… Bố vẫn như vậy, vẫn uống rượu và bỏ bê gia đình.

Bố ạ, nhiều lúc con thương bố nhiều lắm nhưng sau mỗi trận nhậu về bố lại lè nhè, chửi rủa mẹ và chúng con. Con không biết nên làm như thế nào nữa.

Đi học về không thấy bố ăn cơm nhà là mẹ con con đã sợ như gà gặp phải cáo rồi. Bởi vì con biết bố lại đi uống rượu, cả nhà sợ đến lúc bố về, bố lại đập phá và chửi rủa chúng con.

Mẹ cũng làm việc chăm sóc cả nhà, dọn dẹp lo toan mọi thứ chứ có phải mẹ ăn không ngồi rồi đâu mà bố lại như vậy.

Mỗi khi ấm ức mệt mỏi tại sao bố lại đổ dồn hết lên đầu mẹ con con.

Hay là bố không còn yêu gia đình mình nữa, bố không yêu thương con nữa.

Mẹ con đã khổ quá nhiều rồi bố ạ. Ngày trước khi con còn nhỏ bố mẹ đã gần như chia tay rồi.

Con không muốn có một cuộc sống như thế đâu.

Con chỉ có một ước muốn nhỏ nhoi, đó là gia đình ta cũng giống như các gia đình khác, có một cuộc sống bình dị, một mái nhà hạnh phúc.

Con không cần chúng ta giàu có, không cần bố phải làm ông này ông kia. Con chỉ cần mỗi bữa cơm của gia đình ta có thể diễn ra trong không khí ấm áp, bình an.

Vậy mà sao khó quá bố ơi!

nguồn; tinngan.vn