Monday, October 5, 2015 - 12:00

Trời hôm nay se lạnh nhưng vẫn có nắng vàng. Lòng chợt thấy nhẹ tênh khi nhớ quãng thời gian 8 năm về trước.

Người ta vẫn bảo thời gian có thể xóa nhòa tất cả. Nhưng đó là với ai đó, còn với mình những gì xảy ra vẫn vẹn nguyên như mới ngày hôm qua - day dứt, nhớ thương và cả tiếc nuối.

Tuổi học trò mộng mơ, trong sáng thật Danh nhỉ. Ấy thế mà chúng mình cũng biết yêu, yêu thật sự nữa cơ.

Mình chưa từng đếm thử đã nhận được bao nhiêu lá thư từ Danh vì có quá nhiều.

Ngày đó phương tiện liên lạc của bọn mình đâu đã được hiện đại như bây giờ đúng không.

Vì thế lúc cậu phải theo gia đình sang Đức, mình đã nghĩ đời này kiếp này chẳng thể gặp lại nhau.

Lúc ấy, cậu biết mình tiếc nhất điều gì không? Đó là cậu đi rồi sẽ chẳng còn ai đứng dưới sân trường ngắm mình mỗi khi tan học, sẽ chẳng còn ai tranh chòi dắt xe giúp, chẳng có ai dám tuyên bố 'Lớp trưởng 12A2 là của tao, chúng mày đừng mơ mộng nữa', sẽ chẳng có ai vờ vịt bị đau bụng để vào phòng y tế rồi ngồi viết thư...

Ảnh minh họa

Ngày ấy, mình là cô gái năng động xinh xắn, chăm ngoan, học giỏi nên khi biết mình cũng có tình cảm với Danh, cả 2 lớp của bọn mình, thậm chí là cả khối đều bất ngờ.

Mọi người nghĩ rằng một người xuất sắc như mình không thể thích một tên cá biệt như cậu.

Ừ thì cậu thông minh, đá bóng giỏi nhưng cậu nghịch không ai bằng, cậu hay cãi giáo viên, không thân thiện với nữ giới (trừ mình), thỉnh thoảng còn lén giấu đồ chọc phá các em lớp buổi chiều nữa...

Kỳ lạ là chính vì như thế mình mới thấy ấn tượng.

Từ ngày đồng ý kết bạn với cậu, mình đã biết yêu thể thao, biết đi dạo bờ hồ, biết trốn giờ xuống căng tin... và nhờ đó mình mới có những kỷ niệm đáng nhớ của tuổi học trò, ngoài việc học.

Đó là suy nghĩ khi mình còn ngồi trên ghế nhà trường. Còn bây giờ, trải qua hơn 8 năm bon chen với đời kể từ khi xa cậu, các mối quan hệ xã hội, các lời tán tỉnh đẩy đưa... mình lại thấy chẳng ai thẳng thắn và chân thành hơn cậu.

Nhìn lại thời gian bên nhau, điều mình cảm thấy nuối tiếc nhất là chưa một lần nắm tay cậu thật sự, chưa một lần nói tiếng yêu, một lần trao cho cậu nụ hôn, dù chỉ là trên tóc, cũng chưa có.

Trước ngày cậu đi, cả nhóm đến nhà cậu liên hoan, mình còn chẳng dám nhìn cậu lâu, cứ ngồi lặng lẽ, lúc về cũng chỉ biết khóc.

Danh ạ, hôm đó mình chỉ muốn được cậu ôm vào lòng, không hiểu sao lại chẳng thể nói ra.

Ngày đó cậu đã dặn mình 'Lớp trưởng ở nhà đợi tớ, rồi tớ sẽ lại về' nhưng sau nhiều năm không có liên lạc, mình đã không còn tin vào định mệnh, đã trao gửi trái tim cho người đàn ông khác.

Không biết bằng cách nào cậu có được số điện thoại của mình nhưng mình không còn tự tin nói chuyện với cậu như một người bạn được nữa.

Danh à, hãy tìm cho cậu một người con gái tốt nhé, chúng mình không thể đến với nhau.

Bạn trai mình hiện tại là người tốt, mình không muốn dứt áo ra đi, không muốn anh ấy đợi chờ trong vô vọng giống như cậu đã từng làm với mình (dù không phải là cố ý). 

Chuyện chúng mình sẽ mãi là bông hoa thắm mình cài trong trang vở.

Hạnh phúc nhé, người xưa!

nguồn; tinngan.vn