Saturday, October 3, 2015 - 16:38

Dạo này thường hay nhớ một người. Vẫn biết đó là điều không nên làm, nhưng trái tim và lý trí nào có phải lúc nào cũng nắm chặt tay nhau. Vậy nên, nếu không phải đứng trước một ai đó, thì đừng phanh cảm xúc. Hãy cứ nó chảy xuôi và đừng làm ngược với những gì trái với tự nhiên. Nhớ không bao giờ là điều có tội. Có điều, đừng để nỗi nhớ đó nhấn chìm mình xuống mà thôi. Đọc được ở đâu đó có đoạn nói rằng: “Đôi khi bạn nhớ một người đã cũ không phải vì bạn muốn họ quay trở lại trong cuộc sống của mình. Chỉ bởi hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới mà thôi”.

T hay thắc mắc sao mỗi lần đi qua một mối tình, mình thường cao thượng thế, cao thượng không chỉ với người cũ, mà thậm chí còn với cả những cô gái đến sau. Thực ra, mình không cao thượng, mình chỉ làm theo những gì trái tim mách bảo và theo những điều mà mình cho là tốt. Ở đời này, sống tốt với nhau mới khó chứ còn hành nhau thì ai chẳng làm được. Điều đó chẳng tốt đẹp gì và cũng chẳng có lợi cho ai. Nếu không còn mang lại tiếng cười hạnh phúc cho nhau thì cũng đừng để lại trong nhau những tiếng thở dài sâu hun hút.

Có lẽ vì luôn nghĩ như thế nên mình luôn là đứa bước qua nỗi đau nhẹ nhàng và thanh thản. Ký ức vẫn ở bên mình, mình vẫn nhớ về nó với mọi điều tốt đẹp, nên nhiều người vẫn nghĩ mình nặng lòng với nó. Nhưng thực ra, mình có quyền được hạnh phúc mà. Hạnh phúc khi nghĩ về ngày hôm qua, về những mất mát chia ly mà vẫn có thể mỉm cười. Thử hỏi trong cuộc đời này, mấy ai có được điều đó?

Vậy nên, đừng bắt mình viết về tương lai, bởi mình đã sống ngày nào ở đó đâu nên làm sao có thể viết được. Những gì đẹp đẽ và tốt đẹp nhất trong cuộc đời này mình nghĩ nó đang nằm trong cái nôi của hiện tại chứ chẳng phải là ngày mai. Vậy nên, nếu có phải chuẩn bị điều gì đó cho tương lai thì tốt nhất mình nên sống một cuộc sống có ý nghĩa trong ngày hôm nay vì tất cả những thứ đó sẽ chính là nền tảng cho những trang viết sau này của mình.

Dạo này, có một người vẫn gửi tin nhắn đều đặn, nhưng mình không bao giờ trả lời. Sự im lặng là tất cả những gì tốt đẹp nhất mà mình có thể làm lúc này cho cả hai. Mình biết, người đàn ông ấy vẫn ở đó, vẫn dõi theo những cảm xúc của mình, vẫn sẽ vui với niềm vui của mình và vẫn sẽ đau khi mình không hạnh phúc. Dù biết rõ điều đó nhưng mình cũng vẫn chẳng thể làm khác được. Chẳng biết người ta sẽ vui hay buồn nếu mình nói: “Em vẫn không có ai bên mình lúc này đâu”, vậy nên tốt nhất là im lặng. Bài học về sự im lặng là một trong những bài học khó khăn nhất mà mình đã phải học suốt ngần ấy năm qua.

Tháng 11 lại sắp qua rồi, tuổi lại trôi theo mùa đi mãi. Lâu nay vẫn không ý thức được là mình sinh vào mùa đông, mùa mà nếu cứ giữ khư khư nỗi buồn trong ký ức thì nó rất dễ đóng thành băng và không dễ dàng tan chảy, chỉ trừ khi có một trái tim rất nóng chạm vào. Nhưng mình lại không còn là cô gái năm xưa dễ để cho tâm hồn mình tan chảy nữa, dù lắm lúc, thực sự chỉ muốn tan đi cùng ai đó…

Nhưng chỉ là một khoảnh khắc nhất thời thôi. Mình là cô gái nhỏ tự do. Mình biết mình sẽ còn bay một chuyến bay rất dài nữa trước khi hạ cánh ở một nơi mà rất có thể - nơi đó - không dành chỗ cho những tâm hồn yếu đuối.

Tháng 12 đang hân hoan chào đón. Hãy cứ mỉm cười đi nào, cô gái nhỏ thân yêu! Mặt trời vẫn sưởi ấm cả mùa đông cơ mà!

nguồn; ngoisao.net