Wednesday, September 23, 2015 - 12:54

Tôi gặp em trong một hội thảo khoa học. Nhìn em năng động, trẻ trung tôi rất có cảm tình nên tìm mọi cách để làm quen.

Em cởi mở, thân thiện khi thấy tôi chú ý đến đề tài mà em đang nghiên cứu.

Quen nhau rồi tôi mới biết em là thạc sĩ, giảng viên của một trường đại học tiếng tăm.

Em 29 tuổi vậy là hơn tôi đến 4 tuổi, thế mà suốt thời gian làm quen tôi xưng anh trịnh trọng với em.

Khi biết tuổi thực của nhau, em cười hiền hậu hỏi tôi có cần thay đổi cách xưng hô không, tất nhiên là tôi không muốn.

Cả hai chúng tôi đều chưa có người yêu.

Vì khá hợp nhau nên khi chia tay về lại cơ quan, chúng tôi trao đổi số điện thoại để tiện việc liên lạc.

Càng tiếp xúc, gặp gỡ, trò chuyện tôi càng có cảm tình với em, một cô gái dịu dàng, nết na đầy nữ tính và thành đạt trong công việc cũng như cuộc sống riêng tư.

Bố mẹ em đều ở quê, gia cảnh cũng khó khăn, một mình em bươn chải vừa làm thêm vừa học để có được kết quả tốt đẹp như hôm nay.

Rồi tình yêu của chúng tôi nảy nở theo năm tháng. Bố mẹ và em gái khi biết tôi yêu một người hơn tôi 4 tuổi thì rất băn khoăn.

Họ chỉ sợ sau này em sinh nở, vất vả sẽ già hơn tôi, lúc ấy nếu tôi thay đổi quan điểm sẽ làm khổ cho gia đình nhỏ của tôi.

Còn bạn bè tôi ai cũng bảo thiếu gì gái trẻ, đẹp mà tôi lại muốn gắn bó với một 'máy bay bà già' trong khi tôi còn quá trẻ, con đường tương lai đang rạng ngời trước mặt.

nguồn: tinngan.vn