Wednesday, September 23, 2015 - 12:04

Vợ chồng tôi yêu nhau 13 năm nhưng mới chung sống 2 năm 3 tháng.

Ngàn lần tôi tự hỏi mình đã thực sự suy nghĩ chín chắn, đã đong đếm lợi hại hơn thua để sẵn sàng ly hôn hay chưa?

Hôm nay cũng như hôm qua và cả 1 năm trước nữa, tôi phải dùng đến thuốc trầm cảm.

Đã muốn chết nhưng hễ nhắm mắt lại nhìn thấy hình ảnh con gái vừa tròn 1 tuổi nên tôi lại không đành và cố chịu đựng.

Chúng tôi quen và yêu từ cái nhìn đầu tiên. Năm ấy chúng tôi mới chỉ 17 tuổi.

Gia đình tôi và anh đều rất nghiêm khắc, ngay hẹn hò cũng dưới sự giám sát của người lớn.

Thế nên suốt năm tháng đi học, chưa bao giờ hai đứa dám đi xa hơn cái nắm tay và những chiếc hôn má vội vã.

Tốt nghiệp đại học, anh ra nước ngoài du học rồi đến tôi, cứ thế thay phiên nhau chúng tôi yêu bất chấp khoảng cách.

Vì thế mà đêm tân hôn mới là lần đầu tiên vợ chồng đến với nhau.

Sau lần đầu tiên đó, tôi buộc phải tìm đến những tiểu thuyết người lớn và lén lút tìm hiểu về bạo dâm.

Sự lãng mạn của tôi đêm tân hôn trở thành công cốc, chẳng màng đến rượu, nến hay hoa, anh sùng sục không nói một lời ném tôi lên giường.

Anh không quan hệ mà là giao cấu, không mân mê mà là tàn phá, không duy nhất mà còn đến hiệp 3.

Mặt anh đỏ bừng, tia máu mắt cũng nổi lên, cơ bắp rắn như thép, anh cấu véo tôi tím bầm.

Tôi lăn ra ốm ngay vào sáng hôm sau nhưng tối hôm sau đó, tôi vẫn phải quan hệ.

nguồn; tinngan.vn