Tuesday, September 15, 2015 - 14:12

Anh cứ cố nghĩ rằng tình chợt đến rồi tình sẽ đi, tình yêu tựa như bong bóng ai cũng vui mừng khi nó lớn lên nhưng rồi đến một giới hạn nhất định sẽ vỡ tan vào nước, cố nghĩ rằng tình yêu là phải thế để trong lòng bớt nỗi quạnh hiu.

Hôm nay anh vẫn ngồi cố chờ cơn mưa, cứ thế... cứ thế để từng cơn gió se lạnh ùa về khi nào không biết. Anh ngỡ ngàng nhận ra là đã mất em.

Không lẽ chút lạnh đầu mùa thôi cũng làm anh bối rối, hay tại vì lòng anh tê dại khi biết mình mãi lạc mất nhau. 

Sai là do anh, kẻ đã mang tình yêu ra làm trò đùa cợt. Anh không tin chúng ta lại chia tay vì trò đùa vô bổ và dại dột của mình.

Khi mải mê yêu đương mà anh lại quên mất rằng tôn trọng người mình yêu là điều quan trọng nhất.

Anh mang em ra để cá cược với bạn bè rằng em chỉ có thể yêu mình anh, rằng ngoài anh ra thì em không có bất kì người con trai nào để ý.

Anh cũng không tin cái giá mà mình phải trả lại đắt đến vậy. Anh không trách được em, không trách được cuộc đời và càng không thể đổ lỗi cho duyên phận. Chỉ còn biết mỉa mai chính bản thân mình.

Anh biết trái tim anh chưa bao giờ hết yêu em vì thế ngày mai thôi, khi gió thu càng thêm se lạnh anh sẽ phải ngồi gặm nhấm nỗi đau để trái tim rời rạc như màu lá úa, chuẩn bị rời cành trước mùa đông hoang lạnh.

Anh không mong được em tha thứ và cũng không mong mình sẽ vượt qua được nỗi đau, chỉ mong em sẽ quên anh và bình yên hạnh phúc.

Mong em chấp nhận lời xin lỗi cuối cùng của anh là thật lòng, dù ngày mai anh có ra sao thì cũng là tại anh tự chuốc lấy.

Lời cuối cho anh được cảm ơn em vì những tháng ngày ở bên và khiến cho anh hạnh phúc, cảm ơn ông trời đã cho anh gặp và được yêu em.

nguồn: tin ngắn