Wednesday, September 23, 2015 - 11:59

Thật là làm mẹ thì không bao giờ hết khổ vì con. Hai đứa con tôi lấy nhau vì bác sĩ bảo cưới, tôi đã phải chịu xấu hổ mà làm đám cưới cho chúng.

Cưới được 4 tháng thì đẻ con, đẻ được hơn năm thì con dâu đi xuất khẩu lao động, sau đó thằng con tôi sợ mất vợ cũng đi theo.

Đứa cháu gái bé dại thế là một tay tôi nuôi nấng chăm sóc với sự đỡ đần của ông nhà tôi.

Ai cũng biết tuổi già nuôi cháu cực nhọc thế nào, nhất là những khi nó ốm nó đau.

Tôi nghèo, có đồng nào đều dành nuôi cháu, nâng như nâng trứng vì thương nó còn nhỏ đã phải xa bố mẹ.

Ảnh minh họa

Được cái tôi cũng mát tay nên cháu tôi đỏ da thắm thịt, trông đến là yêu.

Ai nhìn thấy con bé cũng phải quở là trộm vía bà khéo nuôi quá, chắc bố mẹ nó yên tâm lắm, biết ơn ông bà lắm.

Ơn đâu chưa thấy, con dâu tôi vừa về đã kêu trời lên là sao bà để cho cháu béo thế, rằng đã nhiều lần bảo bà hãm nó lại mà bà chẳng nghe cho, rằng con gái mà béo thế này thì khổ lắm...

Con dâu không thèm cảm ơn tôi một câu. Đến bữa ăn, nó ngồi canh giữ con gái, hễ tôi gắp cho cháu miếng nào là nó ngăn miếng đó, bảo bà cho cháu ăn là làm khổ cháu đấy.

Rồi nó luôn miệng tự trách mình vì đồng tiền mà không ở gần chăm sóc con.

Nó làm như trong thời gian nó vắng nhà, tôi đã tranh thủ làm hại con bé không bằng. 

nguồn: tinngan.vn