Monday, October 5, 2015 - 11:29

Tôi ấn tượng với Lan ngay từ lần đầu đọc được những comment của em trên fanpage truyện ngắn mà tôi đang làm admin - một cô gái nội tâm, nhẹ nhàng và tinh tế trong từng câu chữ.

Còn tôi, là mr.X bí ẩn - thường xuyên khiến các độc giả nữ hâm mộ điên đảo vì những status và comment đầy chất thơ.

Tôi biết Lan có cảm tình với mình dù chẳng hề biết tôi thực sự là ai, bởi trên fanpage có tới 3 admin với 3 nickname khác nhau nhưng chỉ những status và comment của tôi là hay được Lan phản hồi nhiều và tâm đắc nhất.

Lẽ ra tôi đã mãi đóng vai Mr.X bí ẩn nếu Lan đừng share những status và bài đăng tôi viết kèm mấy dòng caption khiến tim tôi chao nghiêng: 'Giá một lần em được gặp anh…'.

Chúng tôi hẹn gặp nhau vào một chiều thu tháng 10 nắng vàng như rượu chanh, sau hơn 1 năm chuyện trò tâm tình trên mạng. Điểm hẹn là quán Cà phê Cuối Ngõ.

Ảnh minh họa

Cô gái của tôi - đúng như những gì tôi hằng tưởng tượng - nhỏ nhắn, dịu dàng trong màu váy thiên thanh. Lan chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên hay thất vọng khi thấy tôi trong dáng vẻ một đứa con gái tomboy, nàng thậm chí còn cười như nắc nẻ: 'Mấy trăm ngàn fan nữ của fanpage bị 'anh' lừa đảo hết rồi! Í, em xin lỗi, là 'chị' mới đúng…'.

Thế nhưng, cả 1 ngày sau đó, tôi không nhận được tin nhắn của nàng dù đã hẹn. Bài thơ đăng lên fanpage vẫn nhận được hàng trăm bình luận của các độc giả nữ khác nhưng không thấy bóng dáng nàng…

'Cuối ngõ ấy là quán cà phê quen

Anh đã tin vì uống cà phê mà mắt em đen đến thế

Vì viên đá tròn xinh

Vì bông hoa be bé

Mà nụ cười em trong hơn

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn

Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó

Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ

Nỗi thất vọng màu gì, em biết không?

...

Nhưng chỉ 30 phút sau, Lan share bài viết đó về trang cá nhân của mình kèm cái caption khiến tôi sung sướng muốn phát điên: 'Đọc được status này, hãy inbox cho em bằng facebook cá nhân của anh. Tối qua về nhà, em bị giật mất điện thoại! P/S: Trong mắt em có anh. Đồ ngốc…'.

Và thế rồi chúng tôi chính thức trở thành 1 đôi …

Tình yêu của chúng tôi gặp rất nhiều áp lực và ngăn cấm từ phía 2 gia đình. Lan vốn hiền lành, ngoan ngoãn, lại là cán bộ ngân hàng nên bố mẹ em luôn muốn sắp xếp cho em một hôn sự 'môn đăng hộ đối'. Bản thân tôi lại chẳng phải đàn ông thực thụ, gia tài chẳng có gì ngoài em và mấy vần thơ.

Chúng tôi bất chấp dọn về chung sống với nhau, mất thêm hơn 2 năm dài nỗ lực phấn đấu và đợi chờ - chờ bố mẹ đôi bên nhìn vào những thành tựu và hạnh phúc của cả hai để mà nguôi giận, tác thành cho. Nhưng cho đến tận bây giờ, cố gắng của chúng tôi vẫn chưa có kết quả… Thật khó để có thể khiến các cụ thay đổi định kiến về tình yêu đồng tính giữa chúng tôi…

...

Thỉnh thoảng tôi vẫn hay cười tủm tỉm, ghẹo Lan: 'Chẳng ai ngờ nhân viên ngân hàng xinh đẹp như em, lại dễ bị dụ dỗ đầu tư cho một quỹ tín dụng dài hơi và mạo hiểm thế này nhỉ!?'.

Lan lại cười khì khì khoái chí: 'Chờ đó rồi xem, em sẽ bắt anh thanh toán hết cả vốn lẫn lời!'.

Chẳng biết đến bao giờ ba mẹ mới cho chúng mình cơ hội, để anh thanh toán hết, em ơi? Cho đến bao giờ hai ta mới đi qua hết được mọi chuyện trên đời, mà không còn vấp phải sự kì thị vì mình là người đồng tính?

nguồn: tinngan.vn